Bài học từ chú chim non…
Chim non bay về hướng Đông tránh rét. Nhưng bay nửa đường thì nó bị đông cứng và rơi xuống đất, khi ấy có một con bò đi ngang ị lên nó một đống phân. Chim non cảm thấy ấm áp khoan khoái, hót lên mấy tiếng, giữa lúc này có chim đại bàng bay qua nghe tiếng hót nên nó gấp chim non đi mất.
Bạn biết không, đôi khi trong cuộc sống. Không phải ai bôi bẩn lên ta là hại ta và hiển nhiên không phải ai vớt ta ra chỗ dơ bẩn ấy là đang cứu vớt ta
=================
Rắn độc
Hai con rắn độc đang bò. Một con quay lại hỏi con kia:
- Tụi mình là rắn độc phải không?
- Đúng vậy, rất độc.
Con thứ nhất lại hỏi: Tụi mình có đúng là rắn độc thiệt không?
- Thật vậy, chúng ta là rắn độc. Chúng ta là loài rắn cực độc trên thế gian này. À mà sao mày hỏi hoài vậy?
- Tao mới cắn phải lưỡi tao mày ạ.
=================
Càng xa
Một cô tóc vàng mới vào nghề sơn vạch phân tuyến trên đường cao tốc. Ngày đầu, cô sơn được 10 dặm, ngày hôm sau cô chỉ sơn được 7 dặm. Ông chủ nghĩ rằng cô mệt, nên cho nghỉ một ngày. Sau hôm đó, cô ta làm cũng chỉ được 5 dặm. Cứ thế mỗi ngày cô lại làm ít hơn. Ông chủ gọi cô tới hỏi:
- Có chuyện gì xảy ra thế? Tại sao năng suất của cô giảm từng ngày?
- Tôi tưởng là ông phải biết chứ! Đơn giản là càng ngày, tôi càng đi xa cái thùng sơn hơn.
=================
Vẫn cười
Một anh chàng bị tai nạn nghề nghiệp nên cụt mất một tay. Từ đó anh ngày nào cũng buồn bã chán đời.
Một anh đi trên đường và gặp một người bị cụt hết cả hai cánh tay nhưng vẻ mặt hết sức yêu đời và người này vừa đi vừa cười nắc nẻ.
Ngạc nhiên, anh đến gần và hỏi:
- Tôi mất hết một cánh tay và thấy vô cùng chán nản, anh mất mát nhiều hơn tôi mà sao anh có vẻ yêu đời quá vậy?
Người kia vừa cười vừa nói:
- Mày bắt dùm tao con kiến đang bò dưới nách coi heeee
=================
Xui xẻo đủ đường..
Một người đàn ông với vẻ mặt buồn bã đang ngồitrong quán bar. Ông ta nhìn vào ly rượu trước mặt suốt nửa tiếngđồng hồ như muốn tự đắm mình trong cái ly. Một thanh niên bước vàoquán, đến ngồi bên cạnh người đàn ông, vỗ mạnh vào lưng ông, cầm lyrượu đặt trên bàn và uống cạn. Người đàn ông thấy vậy khóc òalên… Anh thanh niên vội nói:
- Thôi mà, ông đừng khóc nữa. Tôi chỉ muốn đùathôi! Tôi sẽ gọi một ly khác cho ông…
- Không phải tôi khóc vì chuyện này
– Người đànông giải thích : Hôm nay là ngày tồi tệ nhất trong đời tôi. Buổisáng, tôi đã thức dậy muộn và đi làm trễ. Sếp nổi giận và cho tôinghỉ việc. Khi ra khỏi văn phòng, tôi phát hiện chiếc xe của mìnhđã bị đánh cắp. Cảnh sát cho biết không thể làm gì và tôi sẽ khôngbao giờ tìm lại được chiếc xe… Sau đó tôi đã đón taxi để về nhà,nhưng khi ra khỏi xe, tôi lại bỏ quên chiếc ví trên ghế nệm và xeđã chạy mất. Lúc bước vào nhà, tôi nhìn thấy vợ mình đang ở trêngiường cùng với ông hàng xóm. Tôi ra khỏi nhà và quyết định kếtliễu cuộc đời mình. Tôi vào quán bar này và khi định chết, thì anhđến và đã uống cạn ly rượu có chứa thuốc độc của tôi…
=================
Bức xúc của các loài động vật
Bức xúc của các loài tại hội nghị thường niên của các loài động vật:
- Gián: Hễ mỗi lần tụi nó chán lại kêu tên tao, đếch hiểu được tại sao
- Chuồn chuồn: Buồn thì kệ mẹ tụi mày, liên quan gì đến tao
- Hổ: Tao xác thực là thằng Báo không học chung mẫu giáo với tao nhé
- Bò: Bao nhiêu cái Ngu đổ lên đầu tao là sao?
- Chó: Mấy thằng khi chửi Ngu cũng nhắc đến tui
- Lợn: Tui cũng vậy, khác gì. Mà tui có đóng phim bao giờ mà người ta cũng đồn ầm ĩ cả lên Embarassed
- Gà: Mấy đứa chơi game ngu tha cho tao, đừng réo tên tao nữa
- Sói : Tao thề không bao h tụi tao đi 3 con
- Gấu: Bọn m yêu nhau thì kệ mẹ bọn m nhé, téo liên quan j đâu
- cua: đừng móc tao
- Trâu : Tao đâu còn trẻ nữa, con Nghé mới trẻ Laughing
-Sóc: Mấy thằng choai choay s cứ bắt tao bỏ lọ hoài
-Rùa.:.bọn nào ăn may thì kệ mẹ nó,liên quan éo gì đến tao mà kứ kéo tao lên là thế nào
p/s:còn gì nữa ko nhỉ?
=================
Thuốc ngủ cho chó…
Một cô gái có bộ dạng cực kỳ mệt mỏi lê gót tới phòng mạch xin tư vấn. Cô nói:
- Thưa bác sĩ, quanh khu nhà tôi có rất nhiều chó, chúng làm tôi không thể chợp mắt được chút nào.
- Có tin vui cho cô đây! – Bác sĩ đáp rồi mở ngăn kéo chất đầy dược phẩm mẫu, lục lọi trong đó và đưa ra một lọ thuốc , Đây là loại thuốc ngủ mới có tác dụng như thần dược. Chỉ với vài viên, mọi rắc rối của cô sẽ chấm dứt.
- Tuyệt! – Cô gái đáp – Tôi sẽ làm bất cứ những gì có thể. Thử xem nào…
Vài tuần sau, cô gái trở lại, trông còn thiểu não hơn xưa:
- Bác sĩ ơi! – Cô gái than phiền – Đơn thuốc của ông thật là vô ích. Tôi còn mệt mỏi hơn trước đây nữa.
- Tôi không hiểu tại sao cơ sự lại ra thế này! – Bác sĩ nhún vai – Đây là loại thuốc ngủ tốt nhất hiện có trên thị trường.
- Có thể! – Cô gái mệt mỏi ngắt lời. – Nhưng tôi vẫn phải thức cả đêm đuổi theo lũ chó. Và mãi rồi tôi tóm được một con nhưng bắt nó nuốt viên thuốc mới khó làm sao..
=================
Lại mổ nữa!
Pat vừa tỉnh khỏi thuốc mê. Anh ta rên rỉ:
- Lạy Chúa, thế là xong rồi!
- Đừng tưởng bở, Người bệnh nằm cạnh nói : Họ đã để quên cả gạc trong bụng tôi và tôi đã bị mổ toang ra một lần nữađấy!
Một người bệnh ở giường phía trước uất hận:
- Còn với bụng tôi thì một lần quên kéo, một lần quên chai cồn!
Đúng lúc đó, bác sĩ phẫu thuật, người vừa mổ cho Pat gọi vọng xuống phòng:
- Có ai nhìn thấy cái kính của tôi đâu không?
???
=================
Chọn trang phục khi lâm trận..
Thuyền trưởng Bravado là người rất dũng cảm. Chiều nọ, khi một chiếc tàu cướp biển đang tiến đến gần, ông quátto với đám thủy thủ run rẩy:
- Mang cho ta cái áo màu đỏ!
Mặc chiếc áo đỏ, ông lao vào cuộc huyết chiến,bọn hải tặc thua chạy. Các thủy thủ khâm phục hỏi:
- Tại sao ngài lại mặc áo đỏ trong trận đánh?
- Để khi ta chảy máu, kẻ thù không biết và cáccậu cũng vững tâm chiến đấu.
Bình minh hôm sau, 10 chiếc tàu cướp kéo đến vâylấy con tàu khốn khổ. Thuyền trưởng Bravado bình tĩnh ra lệnh:
- Hãy lấy cho ta chiếc quần màu sậm!
=================
Vẫn đang nghiên cứu
Kỳ thi SV quốc tế năm ấy về chủ đề Lịch sử và thi vấn đáp. Một SV Việt Nam học “tủ” lệch nên đành ghé vách nghe trộm.
- Giám thị người Liên Xô đọc đề cho một SV Cuba: Anh có 3 câu hỏi…
- Dạ!
- CM Tháng Mười Nga thành công vào năm nào?
- 1917!
- Do ai lãnh đạo?
- Do Lênin lãnh đạo!
- Tốt. Câu hỏi phụ: Theo anh thì có ma hay không?
- Dạ, Nhân dân thì bảo có, Cách mạng bảo không, còn Khoa học đang nghiên cứu ạ!
- Kharasô! Năm điểm.
- Đến lượt SV Việt Nam vào.
- Anh có 3 câu hỏi…
- Dạ!
- CM Tháng Tám thành công năm nào?
- 1917!
- Do ai lãnh đạo?
- Do Lê Nin lãnh đạo!
- Giám thị đập bàn quát: Anh có điên không đấy?
- Dạ, Nhân dân bảo có, Cách mạng thì bảo không, còn Khoa học đang nghiên cứu ạ!
=================
Lời cầu nguyện linh ứng…
Ở vùng nọ có mốt nuôi vẹt. Một phụ nữ phàn nàn với cha xứ:
- Thưa Cha, lũ vẹt cái nhà con chỉ biết nói mỗi một câu:
“Hi, chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không ?”
- Thật là tục tĩu! Ta sẽ giúp con việc này. Hai con vẹt Francis và Job của ta suốt ngày cầu nguyện và đọc kinh thánh. Hãy mang vẹt của con đến nhà ta. Chung một lồng với chúng, chắc chắn lũ vẹt của con sẽ được dạy dỗ về sự lễ độ và tôn kính.
Người phụ nữ mang hai con vẹt cái của bà ta đến nhà cha xứ. Thấy hai con vẹt đực đang cầm quyển kinh và lầm bầm cầu nguyện, bà ta liền thả hai con vẹt cái của bà vào với chúng. Các ả vẹt cái la lên:
- Hi , chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không?
Yên lặng… Một con vẹt đực sững sờ buông rơi quyển Kinh, ngó qua bạn nó và thốt lên:
- Francis! Những lời cầu nguyện của chúng ta đã được ứng nhiệm rồi!
=================
Đã làm được cái quái gì??
Một buổi chiều khi người chồng đi làm về thấy nhà rất lộn xộn. Trước sân, ba thằng nhóc lăn lóc nghịch bùn còn áo quần đang phơi thì bay loạn xạ.
Bước vào trong nhà, cảnh tượng còn hỗn độn hơn. Chăn màn mỗi nơi mỗi chiếc, tivi ở phòng khách đang gào thét một bộ phim bạo lực, phòng tụi trẻ thì vương vãi đồ chơi rồi nào quần nào áo. Nhà bếp thì chén dĩa chưa rửa… Đạp lên đống đồ chơi và áo quần vương vãi, ông chồng tức tốc leo lên lầu, trong bụng hơi lo lắng chẳng biết có chuyện gì xảy ra.
Thì ra cô ta đang nằm ườn trong phòng ngủ và đọc một cuốn tiểu thuyết. Người vợ nhìn chồng mỉm cười rồi tiếp tục đọc.
Người chồng điên tiết gầm lên: “Chuyện gì đang xảy ra thế này hả trời?”.
Người vợ vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: “Anh yêu biết đấy! Mỗi khi anh đi làm về thì câu đầu tiên anh hỏi có phải là “Hôm nay cô đã làm được cái quái gì không vậy”, đúng không?”. “Đúng”, người chồng độp ngay.
“Thế thì rất tiếc, hôm nay những cái quái của anh em đã chẳng làm được gì!”: Người vợ từ tốn đáp.
Bài học rút ra: Không nên phân bì với phụ nữ!
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét